Bài đăng

CÁCH PHA MẮM RUỐC ĂN XOÀI CHUẨN VỊ MIỀN TRUNG – HƯƠNG QUÊ TRONG MỘT CHÉN MẮM

Hình ảnh
  CÁCH PHA MẮM RUỐC ĂN XOÀI CHUẨN VỊ MIỀN TRUNG – HƯƠNG QUÊ TRONG MỘT CHÉN MẮM Có những ngày chợt nhớ nhà đến lạ – chỉ vì nghe đâu đó tiếng người rao “xoài non chấm mắm ruốc đây!”, thế là lòng lại dậy lên bao nhiêu ký ức. Cái hương mắm ruốc ngai ngái, đậm đà ấy, có khi chỉ thoảng qua trong gió thôi mà cũng đủ khiến ta thấy như mình đang ngồi giữa sân nhà, dưới bóng dừa, nhìn má bưng rổ xoài xanh, tay cầm chén mắm ruốc cay nồng, miệng cười: – “Ăn đi con, xoài nhà mình trồng đó, chấm mắm ruốc coi ngon không.” Cái vị quê hương nhiều khi chẳng cần gì cao sang, chỉ nằm gọn trong một chén mắm ruốc nhỏ xíu mà chan chứa bao nhiêu thương nhớ. 1. Chuyện chén mắm ruốc của má Ở quê tôi – miền Trung nắng gió – hũ mắm ruốc là vật “bất ly thân” trong gian bếp. Má hay nói đùa, “nhà mà hết mắm ruốc là coi như thiếu hơi thở đó nghen!”. Quả thật, trong ký ức tôi, hũ mắm ruốc luôn có mặt mọi nơi: trên mâm cơm, trong gánh hàng ra chợ, thậm chí trong giỏ quà má gửi ra cho con ở Sài Gòn cũng không...

Mắm Ruốc Xào Sả Ớt – Ngon Bùng Vị, Cay Nồng Tình Quê

Hình ảnh
  Mắm Ruốc Xào Sả Ớt – Ngon Bùng Vị, Cay Nồng Tình Quê Chiều nay, trời Sài Gòn mưa lất phất. Mấy hạt mưa rơi nhẹ trên mái tôn nghe lộp độp, mà trong lòng lại dậy lên cái cảm giác quen thuộc đến nao lòng. Tự nhiên nhớ cái gian bếp nhỏ ở quê, chỗ má hay đứng bên bếp củi, tay đảo chảo mắm ruốc xào sả ớt. Mùi mắm thơm nồng, cay xè, len lỏi qua từng khe cửa, vương cả vào vạt áo cũ của má. Giờ sống giữa phố, bao nhiêu món ngon vật lạ cũng không khiến mình thấy “ấm bụng” bằng cái hương mắm ruốc năm nào. 1. Cái mùi hương không lẫn đi đâu được Hồi nhỏ, mình sợ nhất là mùi mắm ruốc. Cứ thấy má bưng chén mắm ra là trốn biệt, bịt mũi chạy mất. Vậy mà lớn lên, cái mùi ấy lại trở thành thứ khiến mình nhớ nhà nhất. Ở quê, mỗi lần nghe tiếng dao băm sả “cốc cốc” ngoài bếp, là y như rằng trưa nay má sẽ xào mắm ruốc. Má hay nói: “Mắm ruốc ngon là phải chịu cay, mà cay thì mới thấm, mới thơm. Mắm ruốc mà nhạt nhẽo, coi như uổng công.” Cái chảo nhôm cũ của má sém đen cả đáy, nhưng khi cho dầu ...
Hình ảnh
  Mắm ruốc kho quẹt – món chấm “quốc dân” nâng tầm bữa cơm Việt Mùi mắm trong mưa chiều Sài Gòn Chiều nay Sài Gòn đổ mưa. Mưa kiểu lất phất, không nặng hạt nhưng đủ để người ta thấy lòng chùng xuống. Tôi đang ngồi trong căn bếp nhỏ, nghe tiếng mưa gõ đều lên mái tôn, bất giác nhớ lại mùi khói ngày xưa — cái mùi mắm ruốc kho quẹt sôi lép bép trong nồi đất, mùi mỡ hành, mùi ớt chín cay nồng len theo làn khói mà bay khắp gian nhà. Ngày còn nhỏ ở quê Phan Thiết, tôi đâu có nghĩ sau này mình sẽ nhớ da diết cái mùi đó đến vậy. Hồi đó, cứ thấy má nhóm bếp là biết sắp có món gì ngon. Bếp má lúc nào cũng đỏ lửa, củi khô nổ tí tách, và mùi mắm ruốc thơm nức mũi. Mỗi khi trời trở gió hay nhà hết thịt cá, má lại nói bằng giọng nhẹ tênh: – Thôi, bữa nay kho quẹt ăn với rau luộc nghen con. Vậy mà ngon đến lạ. Không cần sơn hào hải vị, chỉ cần chén cơm trắng, đĩa rau luộc và nồi kho quẹt bé xíu, là cả nhà đã ríu rít, ai cũng thấy ấm lòng. Bữa cơm nghèo nhưng chan chứa tình thương. Mỗi lần m...
Hình ảnh
  Thương lắm mắm ruốc quê mình – mặn mà như tình má dành cho con Có những buổi chiều chạng vạng, giữa phố xá đông đúc, tự nhiên trong mũi lại thoang thoảng mùi mắm ruốc đâu đó — không rõ từ hàng quán nào bay ra, chỉ thấy lòng chợt nhói lên một nỗi nhớ. Nhớ cái căn bếp khói mờ nơi quê nhà, nhớ tiếng má khua đũa chan chát trong chiếc chảo gang cũ, và nhớ cả mùi mắm ruốc xào sả ớt thơm nức, cay xé mà ấm lòng đến lạ. Ừ, thương lắm… mắm ruốc quê mình — thứ gia vị bình dị, dân dã mà đậm đà như chính tấm lòng người mẹ quê. 1. Mùi mắm ruốc – hương của ký ức Tôi lớn lên ở một miền quê ven biển, nơi nắng gắt và gió ràn rạt quanh năm. Ngày còn nhỏ, tôi chẳng biết “đặc sản” là gì, chỉ biết trong gian bếp nhà mình, lúc nào cũng có một góc dành cho mấy hũ mắm. Hũ thì mắm ruốc, hũ thì mắm nêm, hũ thì mắm cá linh, cá sặc, rồi nước mắm trong veo do má tự làm. Cái mùi mắm nó “nặng” lắm, đến mức ai đi xa về gần ngõ là biết liền: “À, nhà có kho mắm rồi nghen!”. Nhưng mà lạ, càng lớn tôi càng thấ...

Làng Biển Bình Thuận: Nơi Mỗi Giọt Mắm Là Một Câu Chuyện

Hình ảnh
  Làng Biển Bình Thuận: Nơi Mỗi Giọt Mắm Là Một Câu Chuyện Chiều nay, trời Sài Gòn bỗng đổ mưa lất phất . Tôi ngồi bên khung cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên, bất giác nhớ về cái mâm cơm cũ kỹ nơi quê nhà. Nhớ cái góc bếp nhỏ nơi má thường ngồi, tay thoăn thoắt bên nồi cá kho đang sôi lục bục, khói bốc lên nghi ngút, quyện trong mùi mắm ruốc nồng nàn. Cái mùi ấy, nó len lỏi qua từng khe gió, thấm vào mái lá, ám cả bộ áo bà ba bạc màu của má. Để rồi, đến tận bây giờ, giữa chốn thị thành ồn ã, tôi vẫn không thể nào quên. Mắm – vị mặn mòi của ký ức Ở quê tôi, mắm không chỉ là gia vị, nó là hồn cốt của cả làng biển. Người Bình Thuận vẫn thường nói: “Mắm còn, làng còn.” Có lẽ vì vậy mà trong ký ức tuổi thơ, mắm xuất hiện trong hầu hết bữa ăn. Tôi còn nhớ, mỗi khi ghe vừa cập bến, má lại ra chợ lựa mớ cá nục tươi rói, mang về rửa sạch, xếp ngay ngắn vô nồi đất. Má chan thêm ít mắm ruốc, bỏ vài lát ớt đỏ, mấy tép tỏi đập dập, rồi để lửa riu riu. Hương thơm cứ th...

🌾 Ngày Trở Về – Mùi Mắm Ruốc Làm Cay Mắt Người Xa Quê

Hình ảnh
  🌾 Ngày Trở Về – Mùi Mắm Ruốc Làm Cay Mắt Người Xa Quê Hồi đó, mỗi lần đi xa, tôi hay đùa: “Chừng nào nhớ mắm ruốc thì về.” Nhưng thật ra, mấy món mắm quê mình – mắm ruốc, mắm nêm, mắm xào sả ớt, mắm kho… – đâu chỉ là gia vị. Nó là máu thịt, là ký ức, là quê hương. Mỗi lần mùi mắm bay trong gió, lòng tôi lại dậy sóng, như thấy má lom khom ngoài bếp, cười cười nói: “Con đói bụng chưa, má kho mắm rồi nghen.” 🏙️ Thành phố không có mùi quê Tôi xa nhà từ lúc còn trẻ, đi học rồi đi làm. Cuộc sống thị thành vội vã, món ăn bày biện đẹp đẽ nhưng ăn rồi quên liền. Hiếm hoi lắm mới thấy ai ăn cơm trắng với mắm ruốc xào tóp mỡ, hay có nồi mắm kho bốc khói giữa mâm cơm chiều. Ở quê, món mắm là linh hồn bữa ăn. Còn ở phố, người ta coi đó là “mùi lạ”. Tôi từng ngại mở hũ mắm trong phòng trọ, sợ người ta chê. Nhưng càng sống xa quê, tôi càng hiểu: mùi mắm ấy chính là quê hương, là má, là tuổi thơ. “Cơm chiều có mắm ruốc, cá khô với rau luộc, vậy mà ngon muốn khóc…”   👩‍🍳 Mỗi hũ mắm – mộ...
Hình ảnh
  Món Ăn Đưa Mẹ Về Trong Giấc Mơ – Nhớ Một Góc Bếp Cũ Có những ngày nằm giữa phố xá ồn ào, nghe tiếng xe kéo dài như sợi chỉ không đầu, lòng tôi bỗng quặn lên một nỗi nhớ không gọi thành tên. Nhớ một mái nhà nhỏ với vách tre, nhớ góc bếp đượm khói chiều, nhớ dáng má lom khom bên nồi mắm kho sôi lục bục. Tôi lớn lên giữa mùi mắm – cái mùi mà đứa con nít nào mới nghe lần đầu chắc sẽ nhăn mặt, bịt mũi, chạy trốn. Nhưng với tôi, mùi mắm là mùi của quê, là mùi của cơm no áo ấm, là mùi thương của má. Ngày xưa, má hay nói: “Nhà mình nghèo, không có cao lương mỹ vị như người ta, nhưng có nồi mắm kho là bữa cơm ấm bụng rồi nghen con.” Mỗi lần nghe vậy, tôi chỉ cười, thấy má nói sao chớ thiệt ra tôi mê mắm kho, mê cái cách má xé vài khúc cá khô, bẻ miếng thịt ba rọi bỏ vô, chan thêm chút nước mắm cốt thơm nồng, thảy vài trái cà, trái đậu, rồi nêm sả ớt cay cay. Nồi mắm kho nghi ngút khói, thơm đến nức mũi, tới chừng bưng ra mâm, cơm vừa chín tới, khói quyện khói, cả nhà xúm xít. B...