CÁCH PHA MẮM RUỐC ĂN XOÀI CHUẨN VỊ MIỀN TRUNG – HƯƠNG QUÊ TRONG MỘT CHÉN MẮM
CÁCH PHA MẮM RUỐC ĂN XOÀI CHUẨN VỊ MIỀN TRUNG – HƯƠNG QUÊ TRONG MỘT CHÉN MẮM Có những ngày chợt nhớ nhà đến lạ – chỉ vì nghe đâu đó tiếng người rao “xoài non chấm mắm ruốc đây!”, thế là lòng lại dậy lên bao nhiêu ký ức. Cái hương mắm ruốc ngai ngái, đậm đà ấy, có khi chỉ thoảng qua trong gió thôi mà cũng đủ khiến ta thấy như mình đang ngồi giữa sân nhà, dưới bóng dừa, nhìn má bưng rổ xoài xanh, tay cầm chén mắm ruốc cay nồng, miệng cười: – “Ăn đi con, xoài nhà mình trồng đó, chấm mắm ruốc coi ngon không.” Cái vị quê hương nhiều khi chẳng cần gì cao sang, chỉ nằm gọn trong một chén mắm ruốc nhỏ xíu mà chan chứa bao nhiêu thương nhớ. 1. Chuyện chén mắm ruốc của má Ở quê tôi – miền Trung nắng gió – hũ mắm ruốc là vật “bất ly thân” trong gian bếp. Má hay nói đùa, “nhà mà hết mắm ruốc là coi như thiếu hơi thở đó nghen!”. Quả thật, trong ký ức tôi, hũ mắm ruốc luôn có mặt mọi nơi: trên mâm cơm, trong gánh hàng ra chợ, thậm chí trong giỏ quà má gửi ra cho con ở Sài Gòn cũng không...