Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2025
Hình ảnh
  Món Ăn Đưa Mẹ Về Trong Giấc Mơ – Nhớ Một Góc Bếp Cũ Có những ngày nằm giữa phố xá ồn ào, nghe tiếng xe kéo dài như sợi chỉ không đầu, lòng tôi bỗng quặn lên một nỗi nhớ không gọi thành tên. Nhớ một mái nhà nhỏ với vách tre, nhớ góc bếp đượm khói chiều, nhớ dáng má lom khom bên nồi mắm kho sôi lục bục. Tôi lớn lên giữa mùi mắm – cái mùi mà đứa con nít nào mới nghe lần đầu chắc sẽ nhăn mặt, bịt mũi, chạy trốn. Nhưng với tôi, mùi mắm là mùi của quê, là mùi của cơm no áo ấm, là mùi thương của má. Ngày xưa, má hay nói: “Nhà mình nghèo, không có cao lương mỹ vị như người ta, nhưng có nồi mắm kho là bữa cơm ấm bụng rồi nghen con.” Mỗi lần nghe vậy, tôi chỉ cười, thấy má nói sao chớ thiệt ra tôi mê mắm kho, mê cái cách má xé vài khúc cá khô, bẻ miếng thịt ba rọi bỏ vô, chan thêm chút nước mắm cốt thơm nồng, thảy vài trái cà, trái đậu, rồi nêm sả ớt cay cay. Nồi mắm kho nghi ngút khói, thơm đến nức mũi, tới chừng bưng ra mâm, cơm vừa chín tới, khói quyện khói, cả nhà xúm xít. B...
Hình ảnh
  Nấu Ăn Chuẩn Vị Nhà Với 5 Cách Pha Nước Mắm Thần Thánh Có người nói, càng lớn càng nhớ nhà. Ừ, đúng thiệt. Nhớ cái mùi mắm dậy lên từ bếp, nhớ tiếng má gọi ăn cơm, nhớ cái vị mắm đậm đà không lẫn vào đâu được. Giờ mỗi khi ăn bữa cơm vội vàng ở phố thị, tôi lại ước gì được về ngồi quanh bàn gỗ cũ, bưng chén cơm trắng, chan chút nước mắm pha má làm… Nếu ai đang xa quê mà thèm một chút vị nhà, nhớ tìm cho mình hũ mắm ngon mà ăn cho ấm lòng. Mà thôi, tôi nói vậy chứ thiệt tình, nhớ má, nhớ bữa cơm hơn là nhớ mắm. Nhưng mắm vẫn là cái cớ để mình níu giữ ký ức, phải không? Ngày đó, bữa cơm chiều chẳng có gì cao sang: nồi cơm bốc khói, dĩa rau luộc, chén mắm ruốc kho quẹt bày ngay giữa bàn. Cả nhà ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ, tiếng muỗng đũa lách cách hòa cùng tiếng má nhắc: – “Ăn đi bây, chứ để nguội rồi than thở nữa nghen.” Tôi còn nhớ rõ cái chén mắm kho hôm đó. Má kho bằng mắm ruốc, thêm tí nước dừa, mấy trái ớt hiểm cay nồng. Kho đến khi mắm sền sệt, sẫm màu, dậy lên cái mùi th...
Hình ảnh
  Chút mắm ruốc, chút thương – bữa cơm quê níu chân người xa xứ 1. Hương mắm ruốc giữa chiều mưa Sài Gòn Chiều nay Sài Gòn mưa lất phất. Mưa kiểu này chẳng ồn ào, chỉ rỉ rả vừa đủ để người ta thấy lòng mình chùng xuống. Tôi ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng mưa gõ nhịp trên mái tôn mà bỗng nhớ cái mâm cơm cũ kỹ ở quê – nơi má hay ngồi kho cá vào mỗi buổi chiều. Cái mùi mắm ruốc thơm lừng, len lỏi qua khe cửa bếp, hòa trong hơi khói mờ ấm nóng… nó cứ ám vào ký ức tôi từ thuở nào. Đến giờ, giữa phố thị ồn ào, chỉ cần thoảng đâu đó hương mắm ruốc là trái tim tôi như bị níu về những ngày cũ. 2. Mắm ruốc Phan Thiết – linh hồn của bữa cơm quê Hồi nhỏ, mỗi mùa biển động, ghe chài về trễ, má lại bày ra nồi cá nục kho mắm ruốc – vừa chắc bụng, vừa thơm lâu. Mắm ruốc ở quê tôi không chỉ là thứ gia vị, nó là linh hồn của bữa cơm. 3. Cách má nấu cá nục kho mắm ruốc – bằng ký ức, không phải công thức Tôi nhớ như in cái cảnh má đứng bên bếp củi, một tay phe phẩy quạt, một tay canh nồi cá nục ...