Món Ăn Đưa Mẹ Về Trong Giấc Mơ – Nhớ Một Góc Bếp Cũ Có những ngày nằm giữa phố xá ồn ào, nghe tiếng xe kéo dài như sợi chỉ không đầu, lòng tôi bỗng quặn lên một nỗi nhớ không gọi thành tên. Nhớ một mái nhà nhỏ với vách tre, nhớ góc bếp đượm khói chiều, nhớ dáng má lom khom bên nồi mắm kho sôi lục bục. Tôi lớn lên giữa mùi mắm – cái mùi mà đứa con nít nào mới nghe lần đầu chắc sẽ nhăn mặt, bịt mũi, chạy trốn. Nhưng với tôi, mùi mắm là mùi của quê, là mùi của cơm no áo ấm, là mùi thương của má. Ngày xưa, má hay nói: “Nhà mình nghèo, không có cao lương mỹ vị như người ta, nhưng có nồi mắm kho là bữa cơm ấm bụng rồi nghen con.” Mỗi lần nghe vậy, tôi chỉ cười, thấy má nói sao chớ thiệt ra tôi mê mắm kho, mê cái cách má xé vài khúc cá khô, bẻ miếng thịt ba rọi bỏ vô, chan thêm chút nước mắm cốt thơm nồng, thảy vài trái cà, trái đậu, rồi nêm sả ớt cay cay. Nồi mắm kho nghi ngút khói, thơm đến nức mũi, tới chừng bưng ra mâm, cơm vừa chín tới, khói quyện khói, cả nhà xúm xít. B...