Mắm Ruốc Xào Sả Ớt – Ngon Bùng Vị, Cay Nồng Tình Quê
Mắm Ruốc Xào Sả Ớt – Ngon Bùng Vị, Cay Nồng Tình Quê Chiều nay, trời Sài Gòn mưa lất phất. Mấy hạt mưa rơi nhẹ trên mái tôn nghe lộp độp, mà trong lòng lại dậy lên cái cảm giác quen thuộc đến nao lòng. Tự nhiên nhớ cái gian bếp nhỏ ở quê, chỗ má hay đứng bên bếp củi, tay đảo chảo mắm ruốc xào sả ớt. Mùi mắm thơm nồng, cay xè, len lỏi qua từng khe cửa, vương cả vào vạt áo cũ của má. Giờ sống giữa phố, bao nhiêu món ngon vật lạ cũng không khiến mình thấy “ấm bụng” bằng cái hương mắm ruốc năm nào. 1. Cái mùi hương không lẫn đi đâu được Hồi nhỏ, mình sợ nhất là mùi mắm ruốc. Cứ thấy má bưng chén mắm ra là trốn biệt, bịt mũi chạy mất. Vậy mà lớn lên, cái mùi ấy lại trở thành thứ khiến mình nhớ nhà nhất. Ở quê, mỗi lần nghe tiếng dao băm sả “cốc cốc” ngoài bếp, là y như rằng trưa nay má sẽ xào mắm ruốc. Má hay nói: “Mắm ruốc ngon là phải chịu cay, mà cay thì mới thấm, mới thơm. Mắm ruốc mà nhạt nhẽo, coi như uổng công.” Cái chảo nhôm cũ của má sém đen cả đáy, nhưng khi cho dầu ...