Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2025

Mắm Ruốc Xào Sả Ớt – Ngon Bùng Vị, Cay Nồng Tình Quê

Hình ảnh
  Mắm Ruốc Xào Sả Ớt – Ngon Bùng Vị, Cay Nồng Tình Quê Chiều nay, trời Sài Gòn mưa lất phất. Mấy hạt mưa rơi nhẹ trên mái tôn nghe lộp độp, mà trong lòng lại dậy lên cái cảm giác quen thuộc đến nao lòng. Tự nhiên nhớ cái gian bếp nhỏ ở quê, chỗ má hay đứng bên bếp củi, tay đảo chảo mắm ruốc xào sả ớt. Mùi mắm thơm nồng, cay xè, len lỏi qua từng khe cửa, vương cả vào vạt áo cũ của má. Giờ sống giữa phố, bao nhiêu món ngon vật lạ cũng không khiến mình thấy “ấm bụng” bằng cái hương mắm ruốc năm nào. 1. Cái mùi hương không lẫn đi đâu được Hồi nhỏ, mình sợ nhất là mùi mắm ruốc. Cứ thấy má bưng chén mắm ra là trốn biệt, bịt mũi chạy mất. Vậy mà lớn lên, cái mùi ấy lại trở thành thứ khiến mình nhớ nhà nhất. Ở quê, mỗi lần nghe tiếng dao băm sả “cốc cốc” ngoài bếp, là y như rằng trưa nay má sẽ xào mắm ruốc. Má hay nói: “Mắm ruốc ngon là phải chịu cay, mà cay thì mới thấm, mới thơm. Mắm ruốc mà nhạt nhẽo, coi như uổng công.” Cái chảo nhôm cũ của má sém đen cả đáy, nhưng khi cho dầu ...
Hình ảnh
  Mắm ruốc kho quẹt – món chấm “quốc dân” nâng tầm bữa cơm Việt Mùi mắm trong mưa chiều Sài Gòn Chiều nay Sài Gòn đổ mưa. Mưa kiểu lất phất, không nặng hạt nhưng đủ để người ta thấy lòng chùng xuống. Tôi đang ngồi trong căn bếp nhỏ, nghe tiếng mưa gõ đều lên mái tôn, bất giác nhớ lại mùi khói ngày xưa — cái mùi mắm ruốc kho quẹt sôi lép bép trong nồi đất, mùi mỡ hành, mùi ớt chín cay nồng len theo làn khói mà bay khắp gian nhà. Ngày còn nhỏ ở quê Phan Thiết, tôi đâu có nghĩ sau này mình sẽ nhớ da diết cái mùi đó đến vậy. Hồi đó, cứ thấy má nhóm bếp là biết sắp có món gì ngon. Bếp má lúc nào cũng đỏ lửa, củi khô nổ tí tách, và mùi mắm ruốc thơm nức mũi. Mỗi khi trời trở gió hay nhà hết thịt cá, má lại nói bằng giọng nhẹ tênh: – Thôi, bữa nay kho quẹt ăn với rau luộc nghen con. Vậy mà ngon đến lạ. Không cần sơn hào hải vị, chỉ cần chén cơm trắng, đĩa rau luộc và nồi kho quẹt bé xíu, là cả nhà đã ríu rít, ai cũng thấy ấm lòng. Bữa cơm nghèo nhưng chan chứa tình thương. Mỗi lần m...
Hình ảnh
  Thương lắm mắm ruốc quê mình – mặn mà như tình má dành cho con Có những buổi chiều chạng vạng, giữa phố xá đông đúc, tự nhiên trong mũi lại thoang thoảng mùi mắm ruốc đâu đó — không rõ từ hàng quán nào bay ra, chỉ thấy lòng chợt nhói lên một nỗi nhớ. Nhớ cái căn bếp khói mờ nơi quê nhà, nhớ tiếng má khua đũa chan chát trong chiếc chảo gang cũ, và nhớ cả mùi mắm ruốc xào sả ớt thơm nức, cay xé mà ấm lòng đến lạ. Ừ, thương lắm… mắm ruốc quê mình — thứ gia vị bình dị, dân dã mà đậm đà như chính tấm lòng người mẹ quê. 1. Mùi mắm ruốc – hương của ký ức Tôi lớn lên ở một miền quê ven biển, nơi nắng gắt và gió ràn rạt quanh năm. Ngày còn nhỏ, tôi chẳng biết “đặc sản” là gì, chỉ biết trong gian bếp nhà mình, lúc nào cũng có một góc dành cho mấy hũ mắm. Hũ thì mắm ruốc, hũ thì mắm nêm, hũ thì mắm cá linh, cá sặc, rồi nước mắm trong veo do má tự làm. Cái mùi mắm nó “nặng” lắm, đến mức ai đi xa về gần ngõ là biết liền: “À, nhà có kho mắm rồi nghen!”. Nhưng mà lạ, càng lớn tôi càng thấ...