Mỗi lần mở hũ mắm ruốc là cả một miền ký ức ùa về Mỗi lần mở hũ mắm ruốc, tui lại thấy như có ai mở cả một góc ký ức thiệt lâu đời trong lòng mình. Hổng biết người khác sao, chớ tui nghe mùi mắm là nhớ nhà da diết. Nhớ má, nhớ cái chạn bếp bằng gỗ cũ kỹ, nhớ cái bàn ăn bốn chân xiêu vẹo, nhớ luôn cái mùi khói củi mỗi chiều, quyện trong mùi mắm sả ớt nồng nàn lan ra cả gian bếp. Mấy món mắm trong ký ức tui, nó đâu có sang chảnh hay được bày biện như giờ. Chỉ là hũ mắm ruốc má làm để dành, một rổ rau luộc, chén nước mắm nhỉ pha tỏi ớt, đĩa mắm kho tóp mỡ sền sệt, hay con cá nục hấp cuộn mắm nêm, mà trời ơi – ngon gì đâu. Cái ngon đó hổng phải vì cao lương mỹ vị, mà vì chan chứa tình má, tình quê, tình người... Mùi mắm và mùi tuổi thơ Tui lớn lên trong cái xóm nhỏ sát biển, nơi mà người ta quen sống chung với mùi nắng, mùi muối, và mùi… mắm. Mấy đứa nhỏ thành phố mà về chắc bịt mũi, còn tụi tui thì mắm là một phần hơi thở mỗi ngày. Sáng ra, bà ngoại đã rục rịch ra chợ mua cá l...