Bữa Cơm Nghèo Nhưng Ấm – Chỉ Cần Chén Mắm Ruốc Là Đủ Đầy Trưa nay, giữa phố xá náo nhiệt, tui ngồi trong quán cơm văn phòng, trước mặt là đĩa thịt kho trứng nhìn bảnh bao mà lòng chẳng thấy ngon miệng. Tự dưng nhớ quay quắt mùi mắm ruốc xào sả ớt má hay để trong cái hũ sành đầu tủ chạn. Cái hũ có nắp gỗ bung lởm chởm, má hay rầy tụi tui: “Đừng có chọc, hư là hư luôn hũ mắm Tết đó nghen!” Ký ức lại rưng rưng ùa về, như thể mùi mắm nồng nàn năm nào đang phả lên từ những ngày thơ bé. Nhỏ xíu thôi, nhưng tui nhớ hoài những bữa cơm quê nghèo, nghèo thiệt, nhưng ấm lòng vô cùng. Ở đó, chỉ một chén mắm ruốc, dăm trái cà, miếng rau luộc cũng đủ để cả nhà quây quần cười giòn tan… Mùi mắm trong bếp nhà xưa Hồi đó, nhà tui ở cuối xóm, sát ruộng, gần con kênh nhỏ. Căn bếp lợp tôn cũ kỹ, mưa là rỉ nước từng giọt, nắng thì hắt ánh sáng xuyên qua mấy lỗ thủng, đổ loang lổ xuống nền đất. Vậy mà chốn đó mới thiệt là nơi ấm nhất nhà. Bếp nhà tui đâu có gì sang trọng – cái lò đất ba cục gạch...