Làng Biển Bình Thuận: Nơi Mỗi Giọt Mắm Là Một Câu Chuyện

 

Làng Biển Bình Thuận: Nơi Mỗi Giọt Mắm Là Một Câu Chuyện

Chiều nay, trời Sài Gòn bỗng đổ mưa lất phất. Tôi ngồi bên khung cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên, bất giác nhớ về cái mâm cơm cũ kỹ nơi quê nhà. Nhớ cái góc bếp nhỏ nơi má thường ngồi, tay thoăn thoắt bên nồi cá kho đang sôi lục bục, khói bốc lên nghi ngút, quyện trong mùi mắm ruốc nồng nàn. Cái mùi ấy, nó len lỏi qua từng khe gió, thấm vào mái lá, ám cả bộ áo bà ba bạc màu của má. Để rồi, đến tận bây giờ, giữa chốn thị thành ồn ã, tôi vẫn không thể nào quên.




Mắm – vị mặn mòi của ký ức

Ở quê tôi, mắm không chỉ là gia vị, nó là hồn cốt của cả làng biển. Người Bình Thuận vẫn thường nói: “Mắm còn, làng còn.” Có lẽ vì vậy mà trong ký ức tuổi thơ, mắm xuất hiện trong hầu hết bữa ăn.

Tôi còn nhớ, mỗi khi ghe vừa cập bến, má lại ra chợ lựa mớ cá nục tươi rói, mang về rửa sạch, xếp ngay ngắn vô nồi đất. Má chan thêm ít mắm ruốc, bỏ vài lát ớt đỏ, mấy tép tỏi đập dập, rồi để lửa riu riu. Hương thơm cứ thế lan tỏa, len lỏi ra tận ngõ. Bà con đi ngang đều mỉm cười: “Nhà má con lại kho cá nục mắm rồi hả?”

Trong căn bếp nhỏ, má vừa kho vừa cười:
– “Mắm này bà Hai làm, chớ ai làm được đâu mà thơm dữ vậy con.”

Tôi ngồi cạnh, hít hà mùi thơm mà bụng cứ réo liên hồi. Đến bữa cơm, chan chút nước kho sền sệt vào chén cơm trắng nóng hổi, gắp miếng cá nục thấm đẫm mắm… Trời ơi, cái vị ấy nó đậm đà, nồng nàn đến nao lòng. Ăn xong, dư vị vẫn còn đọng mãi trên đầu lưỡi, mà lòng thì thấy ấm áp, yên bình.


Khi đi xa, mắm trở thành nỗi nhớ

Những năm đi học ở Sài Gòn, có hôm lang thang giữa phố đông, tôi thoáng nghe đâu đó mùi mắm ruốc bốc lên từ một gánh hàng rong. Bất giác, mắt tôi cay xè. Chỉ một mùi hương thôi, đủ để kéo cả tuổi thơ ùa về.

Lúc ấy, tôi mới hiểu, mắm không chỉ là thứ để nấu ăn. Nó là ký ức, là sợi dây níu chân người xa quê, để giữa phố thị vẫn nhớ mình có một nơi để trở về. Có lẽ vì vậy, dù đi đâu, tôi cũng luôn mang theo một hũ mắm nhỏ. Chỉ cần mở nắp ra, cả căn phòng trọ như biến thành căn bếp quê, nơi má cười hiền và dặn dò: “Ăn đi con, mặn chút mà chắc bụng.”


Mỗi giọt mắm – một câu chuyện quê nhà

Giờ đây, mỗi lần nhớ nhà, tôi lại lụi cụi trong bếp, kho một nồi cá nục giống má ngày xưa. Vẫn cái cách kho chậm rãi, vẫn hương mắm thơm nồng, để rồi mỗi giọt nước kho rơi xuống cơm nóng đều là một mảnh ký ức.

Mắm không chỉ là món ăn. Nó là câu chuyện về một làng chài bám biển, về những bàn tay chai sạn của má, của bà, của những người đàn bà tảo tần. Nó là hương vị của quê hương, của tình thân, của tuổi thơ đã qua mà chẳng thể nào mua lại được.




Một lời nhắn gửi…

Mỗi lần mở hũ mắm, tôi như nghe lại tiếng sóng vỗ ngoài khơi, tiếng ghe cá trở về trong sương sớm, và cả tiếng gọi “ăn cơm nghen con” của má. Có lẽ, mỗi giọt mắm là một câu chuyện, một mảnh ghép thương nhớ mà người làng biển gửi vào.

Nếu bạn cũng thèm cái vị mặn mòi của làng biển Bình Thuận, nhớ ghé:

Nhận xét